Bí mật trong giới đồng cốt

Lao vào quả đât hầu đồng, ngoài những người làm ăn sắm sửa còn có cả những người được gọi là trí thức.

TIN LIÊN QUAN

  • Quan dự đồng cốt có thích hợp?
  • Con đường sa ngã của nguyên nữ cán bộ thanh tra mê “hầu đồng“
  • Tổ chức lễ nghi “hầu đồng” tại một số chùa là không đúng

Rửa tay, gác kiếm, hắn đi theo đường tu hành. Vậy mà không hiểu vì sao 8 năm tu hành vào tận xứ Huế hắn chẳng thể nào nhớ nổi một trang kinh Phật, nhưng mới làm chấp tác tại đền Ghềnh một vài ngày, hắn đã thuộc làu làu các vị thánh, ông hoàng, bà chúa.

Hầu đồng, đó là một quả đât rộn rã tiếng nhạc, rủ rỉ lời hát, nghi ngất khói hương và ngùn ngụt những đàn đại mã bị hóa thành tro; quả đât của những đền, những phủ, những đồng cô, đồng cậu, với mê muội những con nhang, môn đệ trong các buổi hầu đồng, khấn bóng. Lao vào quả đât đó, ngoài những người làm ăn sắm sửa, còn có cả những người được gọi là trí thức, thậm chí, có cả những người quyền cao chức trọng…

Giang đại dương gác kiếm làm “Thầy”

Nguyễn Văn H. (SN 1977, ở Từ Liêm, Hà Nội) là con út trong một gia đình có 6 bạn bè. Thời thanh niên, H đã từng là một trong những tay anh chị có tiếng ở ga Trần Quý Cáp. Dưới trướng hắn lúc nào cũng có đến một vài chục đàn em mặt mày bặm trợn, sẵn sàng dịch vụ. Ai cũng nghĩ cả đời hắn sẽ gắn với kiếp lưu manh chuyên nghiệp. Nhưng một điều bất thần đã xảy ra mà ngay cả hắn và gia đình cũng không nghĩ đến. Đó là chuyện hắn rửa tay gác kiếm để đi theo đường tu hành. Tất cả khởi đầu từ lần hắn mua vé tàu hộ một nhà sư vào Huế.

Chả hiểu sau lần chạm mặt đó, hắn được nhà sư giác ngộ pháp thế nào, mà chỉ biết là một vài 04 tuần sau, hắn đã hiện ra trên chuyến tàu từ Hà Nội vào Huế để “tầm sư học đạo”. Trải qua 8 năm ăn chay, niệm Phật, thấy mình vẫn chẳng thể rũ bỏ bụi đời, hắn chắc mẩm mình không có duyên với Phật. Sau đó, chính nhà sư nhận hắn vào chùa đã cho hắn tiền để trở lại Hà Nội.

Về nhà một thời kì, rồi chỉ qua một giấc mơ, thế là ngày hôm sau hắn tìm đến đền Ghềnh, Gia Lâm. Khi lễ xong, hắn được ông đồng già ở đây đồng ý cho hắn làm chấp tác, thay hương, dầu trong đền. Cũng không hiểu vì sao 8 năm tu hành vào tận xứ Huế hắn chẳng thể nào nhớ nổi một trang kinh Phật, nhưng mới làm chấp tác tại đền Ghềnh một vài ngày, hắn đã thuộc làu làu các vị thánh, ông hoàng, bà chúa.

Chỉ ít ngày sau, hắn được ông “thầy” già truyền cho cách mở phủ lập điện. Như có Thánh giáng, ông Hoàng nhập, H khiêu vũ đồng lập phủ lưu loát, khôn khéo đến khó tin. Cho đến hiện thời, mới gần 40 tuổi mà H đã là thầy đồng nổi danh trong giới đồng bóng khắp trong Nam ngoài Bắc, với 12 va li khăn trầu, áo ngự đã cất, con nhang, môn đệ không thiếu, ngay cả những người có quyền cao chức trọng, có địa vị trong xã hội, mà cũng phải nể lắm thì “cô H” mới lập điện, mở phủ cho.

Trừ khi ngồi đồng lúc xa giáng, còn ở ngoài đời không ai có thể đoán được tuổi của người nam nhi tự nhận là “cô” này. Quần áo đồ hiệu đính cống, nhẫn tiến thưởng đeo đầy tay, móng tay lúc nào cũng được sơn sửa một cách điệu đàng, và đương nhiên, laptop “bà” dùng cũng phải là đời cao, gọi không tiếc nuối tiền. Mới chỉ mỗi việc sắp lịch và đi dự những buổi hầu của các đồng trẻ thôi cũng đủ làm “cô H” bận rộn ngày đêm.

Tuy ít tuổi hơn “cô H” một tuổi, nhưng cũng nổi danh không kém về tài mát tay mở phủ, kêu thay, cầu đỡ với những động tác khiêu vũ đồng dẻo không ngờ đến nỗi những người nữ giới trong giới đồng bóng cũng phải thán phục và kính nể, đó là “Thịnh mát”, ở Thanh Xuân, Hà Nội. Không giống như “cô H”, phải đến lúc thanh niên mới phát hiện ra mình có căn, có quả, nên mới quyết định đi theo thánh, mà theo lời mẹ của “Thịnh mát” thì lúc mới 6 tuổi, thằng bé Thịnh – nam nhi thứ 3 trong gia đình bà, đã bắc ghế với vỏ bao hương để ngậm cho môi đỏ. Lúc đầu, bà chỉ nghĩ đó là chuyện của con nít.

Nhưng càng ngày bà càng thấy nam nhi mình không như những bé trai cùng phố, chỉ thích chơi những trò cùng con gái như khiêu vũ dây, bán đồ hàng, khác lạ là Thịnh rất thích búp bê. Điều làm bà sững sờ nhất là khi bà phát hiện ra trong người thằng nam nhi của mình lúc 16 tuổi có một bộ đồ của nữ giới. Vừa hổ thẹn, hoang mang, vừa thương con, bà và những người anh của Thịnh đã khuyên răn, kể cả đánh đập cậu ta. Sau một thời kì thấy không có kết quả gì, bà đành phải nuốt nước mắt chiều lòng con, để cho nó theo nghề đồng bóng. Bà tự yên ủi mình rằng “nó bị như vậy cũng là gánh quả kiếp cho cả nhà rồi!”.

Bi mat trong gioi dong cot
Lễ hầu đồng thường rất tốn kém.

Bây giờ, ngay tại tầng 3 của nhà bà là một gian điện thờ tam toà tứ phủ khá to đẹp và tinh khiết do nam nhi bà là “cô Thịnh” ngày ngày đèn nhang, hương nến. Hiện tại, thu nhập của cả gia đình bà trông cả vào lộc thánh của “cô”. Sau một thời kì dài kỳ thị, nay những người sống ở gần đó, từ người già đến con nít, đều gọi người nam nhi gần 40 tuổi có dáng đi nhẹ nhõm, giọng nói khó phân biệt là giọng nam hay nữ bằng cô. Nếu có ai lỡ miệng gọi bằng bác bỏ, chú, hay anh thì thế nào cũng bị “cô Thịnh” té tát cho một trận nhớ đến già.

Thoi tiến thưởng vó rắc, tro tiền giấy bay!

Nếu không tận mắt chứng kiến một buổi hầu đồng mở phủ, thì không ai có thể mường tưởng hay tin được rằng để có được một buổi hầu đồng tuyệt vời thì khổ chủ phải bỏ ra bao nhiêu tiền mua mã, sắm lễ, thiết bị áo quần, thuê phường hát văn. Tuy đã sẵn sàng sẵn ý thức, nhưng chúng tôi cũng chẳng thể nghĩ được rằng một buổi hầu đồng lại diện tích và kéo dài đến như vậy. Giới hầu đồng vẫn có câu “tuỳ tiền biện lễ”, và phải chứng kiến tận mắt mới hiểu được sự vô cùng trong giới này.

Thông thường, để sẵn sàng được một buổi hầu đồng ở nhà “cô Thịnh” hoặc “cô H” thì trước đó 1 tuần, các thợ mã chuyên nghiệp đã phải đến đây giao hội nguyên vật liệu để làm một đàn đại mã, có tên Long Tu Phượng Mã. Long Tu Phượng Mã bao gồm 3 ngựa: đỏ, tiến thưởng và trắng. Mỗi con đều to hơn những chú ngựa vẫn chạy trong rạp xiếc 1 voi xám với tỉ lệ 1/1 so với những chú voi thật, bên cạnh đó còn có một thuyền rồng dài 3,5m rộng 0,8m được trang hoàng cầu kỳ.

Tất cả những thứ trên được đặt ở sân đền vì chúng quá to để có thể đưa được vào bên trong hậu điện, nơi gần với các Thánh, các Ngài, ông Ba, ông Bẩy. Đền là nơi ngự trị của 4 toà sơn trang với khoảng 60 hình nhân cao từ 1,2 – 1,6m có bốn màu: đỏ, xanh, tiến thưởng, trắng, biểu tượng cho bốn hướng. Đi cùng với đàn mã có giá lên đến một vài chục triệu đồng này là 13 suất lộc tố hảo thuộc loại lộc ngon, đắt tiền để trong khi khiêu vũ, đồng cô sẽ phát lộc cho khách dự, có đến 13 bộ áo quần của các ông hoàng, bà chúa, cô bơ, ông bốn. Sau mỗi một giá đồng, đồng cô lại thay 1 lần áo quần. Nhưng những thứ như trên cũng chỉ là điều kiện cần.

Để làm nên một buổi khiêu vũ đồng thần bí, một yếu tố chẳng thể thiếu được là đoàn hát văn với toàn diện đàn, sáo, trống, nhị. Dưới tiếng nhạc tíu tít và giọng hát kể lể, cô đồng môi đỏ, mi dài hiện ra trong trang phục trắng toát từ chân đến đầu. Hai người hầu mau chóng dâng lên cô một bên tay hương, một bên tay áo, khoác lên người cô bộ áo quần nữ giới màu đỏ may khá cầu kỳ, ấn vào tay cô bó hương, trùm tấm khăn lên đầu cô.

Khi “cô” khởi đầu khấn vái thì thủ nhang, đồng đền, thủ anh, bộ đội chị xin phép được hầu. Ngài pháp sư cũng khẩn trương tuyên sớ. Sớ có nội dung bao gồm ngày, 04 tuần, kêu cầu cho ai, địa chỉ ở đâu, cầu về việc gì. Sau đó là một quá trình hầu với những màn khua hương, múa lửa, khiêu vũ nhót rất điệu nghệ của cô đồng. Cô đồng dâng tiền, vỗ gối, và cứ mỗi lần nghe hát văn hay, cô lại vỗ vào chiếc gối có năm lớp thêu hình rồng, từ tay cô bay ra những tờ tiền có mệnh giá lớn. Trong suốt khoảng 3 tiếng đồng đại dương lên đồng, cô đồng đã thay 13 bộ áo quần, phát 13 mâm lễ và cũng từng ấy lần khiêu vũ múa quay cuồng, châm đến 4 bao thuốc để hút và phát lộc. Có một điều rất lạ là toàn thể con nhang, cô đồng ai ai cũng hút được thuốc lá bất kể là nam nhi hay nữ giới.

Buổi hầu chấm dứt khi toàn thể 13 mâm lễ với hoa quả, bia, các đồ ăn khác đươc phát cho khách. Hàng chục triệu tiền mã đã được hoá tiến thưởng hết, trả lại vẻ rộng rãi vốn có của nhà đền. Ước tính số tiền mà người hầu đồng đã phải chi ra không dưới 20-30 triệu đồng. Không biết mức giá này là đắt hay rẻ đối với họ nhưng sau buổi hầu đồng này, ai cũng thấy hớn hở ra mặt.

Nhiều người cho rằng phí cho một buổi lên đồng là rất tốn kém nên chỉ những người làm ăn sắm sửa, kinh doanh thiếu hiểu biết mới là con nhang, môn đệ của những cô đồng, bà bóng. Suy nghĩ đó hoàn toàn sai trái bởi lên đồng còn thú vị được cả những người no ấm, quyền cao chức trọng. Người ta đua nhau đi tán lộc khiến cho bản danh sách của các “thầy” ngày một dài hơn. Cũng bởi vậy mà không biết bao nhiêu người đã hao tiền, tốn của, khánh tận của cải vì niềm tin mê mụ vào đồng cốt.

VietBao.vn
Article By :