Cực nhọc nghề “ngủ ngày cày đêm” và những lần bị gái bán hoa …

“Ban ngày bán hàng không ai mua nên chúng tôi chỉ đi bán vào đêm tối. Khách hàng cốt yếu là học sinh và… những cô gái bán hoa”, chị Dung san sẻ.

TIN LIÊN QUAN

  • Một phu biển bị chủ bỏ đói, quỵt tiền được giúp đỡ về quê
  • Chàng trai 10x bị tố quỵt tiền mua dâm và liên tục gạ tình nhiều cô gái
  • Hà Nội: Nữ viên chức bị nhóm thanh niên hành hung, quỵt tiền

23 giờ đêm, dọc theo quốc lộ 32 hướng từ nội đô ra Nhổn, chúng tôi gặp mặt chị, một đàn bà tuổi ngoài 40. Chị là chủ của xe ngô luộc, bánh mỳ… và đầy ắp những đồ ăn vặt khác đang đứng bán dạo tại cổng trường Đại học Công Nghiệp.

Qua chuyện trò được biết, chị tên Dung (SN 1973) lấy cbiểnng ở Hoài Đức. Hiện giờ chị Dung và cbiểnng đều bán hàng này ở Hà Nội. Xe hàng của anh bán cách chị 500m, lui về phía chợ Nhổn.

Kể về công việc của mình, chị Dung cho biết: “Tôi làm nghề này đã hơn hai chục năm. Trước đây tôi cũng bán hàng dạo như thế này nhưng trong miền Nam. Sau một thời kì làm ăn trong đó thấy không thuận lợi nên tôi chuyển ra ngoài Bắc. Tôi khởi đầu bán ở đây được gần 2 năm”.

Cuc nhoc nghe "ngu ngay cay dem" va nhung lan bi gai ban hoa quyt tienXe hàng còn đầy ắp, nhưng tới sáng chị bảo cũng sẽ vãn hàng.

Vẫn giống như những món ăn vặt từ ngày chị bán trong miền Nam thì nay chị mang “vốn liếng” ấy để lập nghiệp ngoài Hà Nội. Đó là những món như: xôi, bánh mỳ trứng, bánh mỳ xúc xích… ngô luộc, khoai nướng, trứng nướng.

Cuc nhoc nghe "ngu ngay cay dem" va nhung lan bi gai ban hoa quyt tienKhông kể thời tiết, ngày nào chị cũng khởi đầu từ lúc 16 giờ chiều và chấm dứt vào lúc 3 giờ sáng hôm sau.

Để khởi đầu công việc bán hàng rong tại Hà Nội, hai vợ cbiểnng chị thuê trọ ở khu vực chợ Nhổn. Hàng ngày thời kì làm việc của hai vợ cbiểnng không giống ai.

Ngày nào cũng vậy, anh chị khởi đầu công việc từ 16 giờ chiều và sẵn sàng làm hàng. 17 giờ xe hàng của anh chị khởi đầu vận chuyển ra khỏi nơi nhà trọ, tiến tới cổng trường ĐH Công Nghiệp.

Bán hàng ở đó tới 3 giờ sáng hôm sau thì anh chị về ngơi nghỉ và ngủ tới 10 giờ trưa. Sau khi ăn trưa xong, họ lại khởi đầu guồng quay công việc như vậy cho một ngày mới.

Mùa hè cũng như mùa đông, ngày nắng cũng như ngày mưa họ đều bán tới 3 giờ sáng. Lịch thời kì này đã quá thành thục không chỉ với người bán hàng mà còn với cả những đối tượng mua hàng quen là những học sinh, người đi làm đêm muộn hay những cô gái làm nghề bán hoa.

Chị kể: “Trước đây, khi chưa nhiều người bán hàng như bây chừ thì mỗi 04 tuần cũng để ra được hơn chục triệu. Nhưng bây chừ, đoạn đường chưa đầy 1 km có tới 5, 7 hàng xôi thế này nên khó bán lắm. Một 04 tuần trừ tất cả các khoản, công của cả hai vợ cbiểnng bỏ ra được 7, 8 triệu đồng”.

Chị hàn ôn, nhiều đêm mưa lạnh thấu xương hay nóng ran nhưng vẫn phải cố bán vì chẳng thể mang hàng về được hay những đêm như vậy đối tượng mua hàng cũng không có nhiều, nhưng vẫn phải cố bán.

Cuc nhoc nghe "ngu ngay cay dem" va nhung lan bi gai ban hoa quyt tienNồi ngô luộc và bánh bao lúc nào cũng được ủ nóng.

Bình quân một ngày chị bán được khoảng 30 cái bánh mỳ kẹp các loại với giá giao động từ 10 ngàn tới 15 ngàn đồng và khoảng hơn chục bắp ngô và mấy thứ đồ nhăng nhít đi kèm nữa: “Dù nhiều lúc cũng nản lắm vì hai vợ cbiểnng lọ mọ suốt đêm nên muốn về quê làm ruộng. Về quê dù thu nhập không cao nhưng cuộc sống thanh tú, thanh nhàn. Song những lúc nông nhàn thì lại không có tiền ăn tiêu. Đi bán như này dù sao vẫn túc tắc”.

Theo người bán hàng đêm này cho biết, đối tượng mua hàng cốt yếu mua vàng vặt nhà chị là những cô gái bán hoa. Hầu như đêm nào họ cũng ăn vàng ở hàng nhà chị. Và cũng nhiều lần, chị bị những người này quỵt tiền.

“Có một cô gái làm nghề bán hoa đêm nào cũng ăn ở đây nên mình cũng đã quen mặt. Khách quen là vậy song mình cũng ngại, chẳng bao giờ hỏi tên và quê của cô gái đó. Dạo ấy, đôi khi cô gái này còn ăn chịu. Cô gái cứ ăn vàng chịu một số bữa lại trả. Mình bán chịu rồi cũng thành quen.

Có một đêm, cô gái đó còn gọi cả đồ ăn mời bằng hữu. Và lần này, cô ấy cũng chịu như mọi lần. Nhưng sau đêm ấy, cô gái đó không tới ăn ở hàng nhà mình nữa. Hỏi bằng hữu thì bảo các game thủ cô gái bảo cô ấy đã giải nghệ, về quê lấy cbiểnng. Thế là mình mất tiêu 500.000 đồng lần đó”, chị Dung chép miệng cười chua chát.

Dù có hai đứa con ở quê nhưng vợ cbiểnng chị Dung cũng rất ít khi về quê: “Công việc bận rộn nên không về quê được nhiều. Các con nhờ cậy cả vào ông bà”.

Cặm cụi bán hàng nặng nhọc mưu sinh là vậy nhưng đôi khi đang bán, anh chị có hôm lại chạy nhanh nhảu khi thấy xe của lực lượng cơ động.

“Có lần không kịp chạy, xe của công an phường thu ghế, thu đồ bán. Những hôm ấy thì méo mặt luôn, lại phải bỏ tiền ra sắm sửa đồ. Đấy là nhà mình vợ cbiểnng còn trẻ, chứ nhiều nhà không chạy kịp, còn bị thu cả xe hàng. Nhiều lúc thấy bán hàng đêm tối đã nặng nhọc mà cực nhọc quá”, chị Dung nói.

Hỏi về dự kiến trong mai sau, chị Dung chỉ cười: “Thì còn làm được gì nữa. Ở tuổi này còn doanh nghiệp nào nhận. Ở nhà trồng lúa năng suất có đáng bao nhiêu. Thôi thì nặng nhọc nhưng cũng còn kiếm được đồng để tích cóp để nuôi con ăn học”. Nói xong, chị thở dài thườn thượt khi ngồi đã mấy tiếng mà khách tới mua quá lác đác đêm nay.

Cù Hiền

VietBao.vn
Article By :