Trần tình đớn đau của cô gái trở về từ “động quỷ”

Trước lời nói ngọt nhạt của những kẻ buôn người về một mai sau tươi sáng, không ít cô gái trẻ nhẹ dạ cả tin để rồi không may sa chân vào “động quỷ”. Nhiều nạn nhân trong số đó cho tới nay vẫn bặt vô âm tín.

TIN LIÊN QUAN

  • Xót xa bé gái vn 13 tuổi bị lừa bán sang Trung Quốc làm cô dâu
  • Cô gái bị lừa bán sang Trung Quốc: Những trận bạo hành thể xác rùng rợn nơi đất khách
  • Người nữ giới trở về sau 22 năm bị bán sang Trung Quốc

Số nhỏ may mắn được giải cứu, trở về đoàn viên cùng gia đình thì phần nhiều phải đối mặt với cuộc sống muôn vàn gian truân.

Sa vào “động quỷ” vì… mơ đổi đời

Tuy không cốt truyện phức hợp như ở biên thuỳ Việt – Trung, vn – Campuchia, nhưng thật bất thần khi được biết tỉnh giấc Quảng Trị là một trong những địa phương có số lượng nữ giới bị bán ra nước ngoài vào loại cao trong cả nước. Bằng thủ đoạn vẽ ra viễn ảnh sang giàu với một công việc có thu nhập ước mơ, những kẻ buôn người khiến nhiều người trót tin để rồi phải tan vỡ mộng khi biết mình bị lừa vào “động quỷ”. Hầu hết nạn nhân của bọn buôn người đều trong độ tuổi cần lao, nghèo túng và ít học. Vì muốn thoát khỏi cuộc sống vòng vèo năm quẩn sau lũy tre làng mà nhẹ dạ, cả tin nghe theo lời dỗ dành của kẻ xấu.

Cay đắng và tủi nhục, những ngày 04 tuần trầy trơ khấc nơi đất khách quê người là mảng tối trong cuộc đời mà những nạn nhân của nạn buôn người luôn muốn chôn chặt nhất. Phải mất nhiều thời kì thuyết phục, chúng tôi mới được một số nạn nhân trở về từ “động quỷ” họp mặt và mở lòng san sớt về câu chuyện của cuộc đời mình như một lời cảnh tỉnh giấc.

Tran tinh don dau cua co gai tro ve tu �Sdong quy�Chị T cùng hai con san sớt về câu chuyện cuộc đời mình. Ảnh: T.G

Chị Võ Thị T.T (SN 1985) trú ở thị xã Quảng Trị (Quảng Trị) trông già dặn hơn rất nhiều so với tuổi của mình. Những vết chân chim trên khóe mắt u buồn càng toát lên vẻ khắc khổ của người nữ giới sớm trải qua không ít sóng gió của cuộc đời. Chị kể, chị là con đầu trong gia đình có ba chị em gái. Gia cảnh nghèo túng, thương bác mẹ già và các em nên chị đã sớm lăn lộn vào đời những mong cuộc sống gia đình vơi bớt phần khó nhọc. Vào năm 2006, khi đang làm dệt may ở TP Huế, chị được một người nữ giới cùng quê trình bày về một công việc với thu nhập ước mơ. “Người đó hứa hẹn ra Hà Nội sẽ trình bày cho tôi làm việc ở tạp hóa với lương 800.000 đồng/04 tuần. So với làm dệt 300.000 đồng/04 tuần, số tiền này vào thời điểm ấy đủ để tôi có thể phụ giúp ba mẹ nuôi các em ăn học và tằn tiện được một số vốn để làm ăn sau này”, chị T thổ lộ.

Sau một giấc ngủ, biết mình bị… bán

Tran tinh don dau cua co gai tro ve tu �Sdong quy�Chị T cùng một số nạn nhân buôn người ở Quảng Trị trong một lần họp mặt. Ảnh: T.G

Chuyến đi lần đó, ngoài chị T còn có người bạn thân và một số người nữ giới khác gần nhà. Sợ bị quở mắng, chị lẳng lặng đi mà không báo với gia đình. Chuyến xe từ tờ mờ sớm đưa những người nữ giới chân ướt chân ráo lần trước hết rởi xa nhà, đi lòng vòng qua nhiều tuyến đường rồi qua một con sông ở tỉnh giấc Lào Cai. Sau giấc ngủ dài vì mệt lả, khi những hồ hiệu quảng cáo lạ hoắc viết bằng chữ Trung Quốc dần hiện ra dọc hai bên đường thì những thôn nữ mới giật thột hốt hoảng, ôm chầm lấy nhau khóc bất tỉnh vì biết mình đã rơi vào tay của bọn buôn người.

Không may sa chân vào “động quỷ”, chị T chứng kiến nhiều người Việt cũng tầm thường cảnh ngộ với mình. Vì không nghe lời kẻ xấu, không ít người bị đánh bầm dập thừa sống thiếu chết. Qúa sốt ruột, chị đành cắn răng làm theo mọi sự sai bảo của chúng. Ở nhà, bác mẹ già lo lắng, chật vật tìm chị ở khắp mọi nơi.

Vậy nhưng, đó mới chỉ là sự khởi đầu cho chuỗi ngày đầy sóng gió của người nữ giới xấu số. Ông Võ Văn  (61 tuổi, cha của chị T) khổ cực kể lại: “Ngày T bặt tăm, gia đình tôi gửi ảnh nhờ người tìm con ở khắp nơi. Lần theo những thông báo ít oi cùng sự giúp đỡ của công an, sau 3 04 tuần chúng tôi cũng biết tin và cứu được con về. Nhưng số cái T nó khổ, khi đoàn viên được cùng gia đình thì cũng là lúc T phát hiện mình mang thai. Cha của đứa bé không rõ là ai, chỉ biết đó là một người đại trượng phu mang quốc tịch Trung Quốc”.

Nẻo về chênh vênh

Trở về từ “động quỷ”, tưởng nghe đâu cuộc đời sẽ bước sang trang mới tươi sáng hơn nhưng với chị T còn đó nhiều thách thức cản bước chị hòa nhập với cuộc sống thực tế. Chị T kể lại, ngày chị trở về cũng là lúc chị và gia đình phải đối mặt với áp lực từ dư luận. Cho rằng chị bị bán sang Trung Quốc làm nghề mại dâm, nhiều người xa lánh vì sợ chị bị bệnh. Rồi những lời đồn đáo bàn tán khi biết chị mang thai sau những ngày xiêu bạt nơi đất khách quê người. “Thấy tôi còn trẻ nên ngày đó nhiều người khuyên tôi nên bỏ đứa bé rồi tới một nơi nào đó sinh sống để làm lại cuộc đời. Thế nhưng đứa trẻ không có tội, vì thương con tôi khăng khăng giữ lại cái thai bất chấp miệng lưỡi của dư luận”, chị T san sớt.

Bụng mang dạ chửa, chị T. chỉ còn biết bấu víu vào bác mẹ già. Đến năm 2007 cháu Võ Thị T.N cũng chào đời trong niềm vui của người mẹ trẻ. Ngặt một nỗi, với cái nghề sửa khóa thu nhập ba cọc ba đồng của người cha già bệnh tật chẳng thể nào lo hết cho cả gia đình.

Năm 2011, hạnh phúc tưởng nghe đâu đã nhoẻn cười với người nữ giới khốn khổ khi có một người đại trượng phu chấp thuận kí vãng và quyết định tiến tới hôn nhân cùng với chị. Nhưng chỉ sau 22 ngày tầm thường sống, gã đại trượng phu kia sớm biểu hiện bản tính bạc bẽo bỏ lại chị T cùng với cái song thai để theo người nữ giới khác. Hai bé gái song sinh ra đời giữa ngổn ngang sự thiếu thốn, khó nhọc. Chưa hết cữ, chị T phải tảo tần hôm sớm ngoài chợ với nghề ép dẻo chạy ăn từng bữa cóp nhặt tiền sắm tã, mua sữa cho hai đứa con còn đỏ hỏn. Sức khỏe không chuẩn y, phần nữa vì vắng khách nên được một thời kì chị đành thôi việc ở nhà. Gần đây cháu N bị tai nạn, chị T phải chạy vạy khắp nơi để có tiền đưa con đi giải phẫu, gian truân chẳng thể nào kể hết.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, nay bé N đã học lớp 5 còn hai bé gái song sinh cũng gần được 4 tuổi. Khi chúng tôi hỏi cháu N có bao giờ hỏi tới cha của mình, chị T hàn ôn: “N tuy còn nhỏ nhưng lại rất hiểu chuyện và thương mẹ. Nhiều người trêu cháu là con của Trung Quốc nhưng cháu sợ mẹ buồn nên không hỏi mẹ. Vì gia đình gian truân, phần nữa cháu N muốn được vào chùa ở nên vừa rồi tôi gửi cháu vào chùa cho ăn học. Cuộc sống ngày nay dù gian truân nhưng điều yên ủi nhất với tôi là cả ba con đều mạnh bạo, ngoan ngoãn. Cháu N học rất giỏi, hai cháu sau cũng sẵn sàng cho vào mẫu giáo”.

Vượt qua bao nhiêu gian truân sau ngày trở về từ “động quỷ”, chị T cho biết điều khổ nhất hiện giờ là không có nghề nghiệp bất biến. Chị chỉ mong sao có một số vốn nhỏ, mở một quán ăn để nuôi các con ăn học.

Ông Lưu Toàn Năng, Trưởng phòng Phòng chống Tệ nạn xã hội, Sở LĐTB&XH tỉnh giấc Quảng Trị cho biết: “Những gian truân mà nạn nhân buôn người chạm chán phải trong quá trình hòa tham gia sống đó chính là sự kỳ thị của những người xung vòng vèo. Mặc dù ít nhưng sự kỳ thị này vẫn còn âm ỉ ở một số người dân khiến các nạn nhân tự ti, chạm chán trở lực khăng khăng. Ngoài ra, phần lớn các nạn nhân khởi hành điểm đều gian truân nên việc tìm kiếm kế sinh nhai cho họ khi trở về cũng khá nan giải. Để giúp đỡ các nạn nhân bất biến cuộc sống chúng tôi cũng kết hợp vớ các cơ quan đoàn thể tuyên truyền vận động người dân hỗ trợ, giúp đỡ, không kỳ thị với những nạn nhân bị mua sắm trở về hòa nhập cộng đồng”.

VietBao.vn
Article By :