Từng giọt long lanh rơi xuống – bùi ngùi, buồn rầu, tiếc nuối trước sự ra đi quá đột ngột của một con người cao quý.

Thác là thể phách còn là tinh nhanh

Từng giọt long lanh rơi xuống – ngùi ngùi, rầu rĩ, nhớ tiếc trước sự ra đi quá đột ngột của một con người cao quý.

Tôi muốn mượn câu thơ ấy trong tìm gia sư lý  tuyệt bút “Truyện Kiều” của Nguyễn Du để dành riêng tặng thầy Trần Hùng Anh – một trong những người thầy, người đồng nghiệp mà tôi yêu mến nhất ở trường chuyên Lương Văn Chánh, tỉnh Phú lặng.

Ngày thầy mất người nhà, bạn bè, đồng nghiệp và học trò đứng chật kín hai bên con đường tiễn đưa thầy.

Thầy Trần Hùng Anh (trái) và tác nhái (Ảnh tác kém chất lượng cung cấp).

Không người nào cầm được nước mắt khi nghe những lời điếu văn cảm động và khẩn thiết ân tình của thầy Hiệu trưởng.

Từng giọt long lanh rơi xuống – ngậm ngùi, buồn tủi, tiếc nuối trước sự ra đi quá đột ngột của một con người cao quý. Không đợi ai nhắc bảo, các em học trò trường Lương Văn Chánh mỗi em cầm một một đóa hoa tươi đặt lên mộ người thầy yêu quý của mình.

Với một nhà giáo, dành được tình cảm lớn như thế từ các bạn đề cập cũng thi thoảng, nhưng ơn huệ ấy không tự dưng mà có.

cuộc đời này tựa một chiếc gương soi, soi vào tròn sẽ nhận được ảnh tròn, soi vào méo sẽ nhận ảnh méo.

Tình cảm mà thầy nhận được là kết quả của cả một đời dạy học bằng đa số hào kiệt, nhiệt huyết và một tấm lòng tinh khiết như nước từ khe suối tuôn ra; như loài hoa bình dị mà thanh nhã khiến si mê lòng người.

nói về thầy Trần Hùng Anh là nhắc tới một nhà giáo nhiều năm kinh nghiệm.

Môn Vật Lý khó tương tự mà qua tầm kiến thức sâu rộng và bí quyết giảng bài cuốn hút của thầy, các em nhận ra từ đó biết bao điều thú vị.

Những thế hệ học trò Lương Văn Chánh từng được học thầy Hùng Anh có nhẽ sẽ không bao giờ quên được giọng giảng bài sang sảng, khúc chiết mà khôn cùng lôi cuốn của thầy.

Là một trong những thầy giáo có có bảo hành lâu dài bậc nhất ở Phú im, thầy là cột trụ trong phong trào bổ dưỡng học trò giỏi môn Vật Lý của tỉnh cùng lúc là chỗ dựa về chuyên môn cho các đồng nghiệp trường Lương Văn Chánh.

bởi thế mà tuy hầu như chẳng nhận một danh hiệu thi đua nào thầy vẫn được Sở Giáo dục và huấn luyện Phú im và Bộ Giáo dục giám định cao.

Năm 2012, thầy được Bộ Giáo dục cử khiến cho thành viên Ban ra đề thi đại học môn Vật Lý dành cho học trò toàn quốc, phát triển thành niềm tự hào cho tập thể thầy giáo lớp học.

Những ai từng gặp thầy Hùng Anh dường như đều có chung một cảm nhận rằng con người đáng kính ấy khi mới gặp có vẻ dửng dưng, nhưng khi xúc tiếp, làm việc với thầy mới trông thấy rằng ẩn bên trong cái vẻ ngoài chông gai ấy là một phong cách sống hào phóng, hóm hỉnh, hào hiệp; một tấm lòng khoan thứ và dào dạt tình thương.

Với học trò, thầy chừng như chẳng nuối tiếc một điều gì.

Trong khả năng của mình, thầy làm đa số để hỗ trợ về vật chất lẫn ý thức cho các em.

Trước khi mất không bao lâu, dù biết sức khỏe của mình không được tốt, thầy vẫn lặn lội vào tận TPHCM để chuyển di các nhà hảo tâm viện trợ cho những học trò nghèo của trường Lương Văn Chánh có điều kiện vươn lên trong học tập.

Bất cứ khi nào học sinh cần giúp đỡ về tri thức, dù là gặp gỡ trực tiếp hay qua điện thoại thầy đều rất sẵn lòng.

Nơi ấy cần nhiều tình thương

Không chỉ với học sinh, các giáo viên trong trường học – đặc trưng là người dạy học tổ Vật Lý – cũng tậu thấy nơi thầy một chỗ dựa cứng cáp, một nơi san sẻ chân tình trong giảng dạy cũng như trong cuộc sống.

Một con người làm việc không phờ phạc hay bơ phờ, được gia chủ nể trọng như thế lại rất mực khiêm nhường, không thích phô trương bản thân mình.

Cả thế cục dạy học – dù có công rất lớn với sự nghiệp giáo dục của lớp học, thầy hầu như chẳng xin một danh hiệu, một phần thưởng nào. Khi tôi hỏi, thầy chỉ cười mà đáp rằng: “Nên dành cho lớp trẻ”.

Câu nói ấy bình dị thôi nhưng đáng quý biết bao lăm, liệu có được bao lăm người biết nhường tuyến phố và nghiêng mình trước tương lai như thế?

Ngày thầy mất, không một tấm bằng khen, không một chiếc huy chương nào được treo lên nhưng nhìn những ánh mắt thương tiếc hướng về di ảnh của thầy tôi chợt mường tượng một chiếc huy chương khác – vô hình nhưng văng mạng – được tạo nên từ tình cảm của biết bao người đã từng gắn bó với thầy.

Những người như thầy Hùng Anh người tình nhiều mà người ghét cũng lắm. Bởi Phong cách của thầy khôn xiết mạnh mẽ, chính trực “thẳng như một làn tên bắn, trong sáng như một chiếc gương soi”.

Thầy Trần Hùng Anh cùng các gia sư đội Vật Lý đi thực tại ở Thủy điện Sông Ba Hạ (Ảnh tác giả).

Thầy sống chân thật, yêu ghét rõ ràng, chẳng hề biết luồn lách, đãi bôi.

Thầy là người mà đề cập như những câu thơ Phùng Quán là: “Yêu người nào cứ bảo là yêu/ Ghét ai cứ bảo là ghét/ Dù ai cầm dao dọa giết/ Cũng không nói ghét thành yêu/ Dù ai ngon ngọt cưng chiều chiều/ Cũng không nói yêu thành ghét”.

Những người tinh khiết, thẳng ngay sẽ yêu quý thầy bởi họ tậu thấy ở thầy sự tri âm.

Còn những kẻ xảo quyệt, ma mãnh, chui luồn sẽ luôn xem thầy như cái gai trong mắt, cái đinh trong làm thịt mà lúc nào họ cũng muốn nhổ đi. Thầy biết thế nhưng không bao giờ sống khác, cốt cách thức ấy cao đẹp biết chừng nào!

Một lần cà phê chuyện phím, thầy đọc cho tôi nghe hai câu thơ “Ước gì có một dòng sông/ Cuốn phăng đi những đứa không là đời”.

trước nhất tôi không hiểu ý thơ của thầy cho lắm, bởi cuộc đời này là một mớ hổ lốn, đan xen nhiều chiều kích, còn đó nhiều loại người, có người tốt cũng có người xấu, có người cao thượng cũng có kẻ rẻ hèn, làm cho gì có “những đứa không là đời”.

Lâu dần tôi mới hiểu, một người như thầy sẽ chỉ ưng ý sự thuần khiết, thẳng ngay mà không bao giờ ưng ý sự điêu trá, đê tiện nên mới thèm khát cuốn phăng đi những gì làm cho thế cuộc này trở nên xấu xí.

Thái độ của thầy với cái xấu mạnh mẽ, quyết liệt như vậy đấy.

Những tháng ngày rút cuộc của cuộc thế, cảm thấy có nhiều khí chất của mình không được tốt, thầy một mình vào Sài Gòn khám bệnh. Và khi biết mình mắc căn bệnh ung thư quái ác, chẳng thể nào qua khỏi, thầy giấu cô và các con, một mình âm thầm chịu đựng những cơn đau kinh khủng.

Tấm gương “giỏi việc nước, đảm việc nhà” của lĩnh vực giáo dục Ninh Bình

Thầy không muốn vợ con lo lắng; không muốn người thân, bạn bè phải xót xa; không muốn người nào phải khổ vì mình.

Lúc nào gượng gập dậy được, thầy vẫn quyết tâm truyền đạt kiến thức cho các em học trò, vẫn góp ý chỉnh sửa từng cái đề thi, từng bài giảng cho đồng nghiệp.

Thầy là vậy: Sống thư thái, chết nhẹ nhàng tựa như cánh hạc thư thả vào cõi khác.

Ngày trường học khiến lễ truy vấn điệu cho thầy, nhìn di ảnh thầy, nghe những câu hát của Phạm Duy trong lời hàm ân đầy xúc động của Trần quang quẻ An – con trai thầy “ngàn trùng xa cách/ Người đã đi rồi/ Còn gì đâu nữa/ Mà khóc với cười” tôi tự dưng hình dung hình ảnh của những hạt bụi vàng.

Thầy chính là một hạt bụi vàng – nhỏ bé, bình dị nhưng khôn cùng cao quý.

Chính những hạt bụi vàng như thế sẽ làm cho cuộc thế này tỏa sáng những ánh vàng ranh ma.

Nghĩ về thầy, lòng tôi đột nhiên chùng xuống, những hạt bụi vàng quý giá như thầy chừng như ngày một hi hữu trong cõi đời này.

Article By :