‘Vương quốc đàn bà’ và nỗi buồn đàn ông thi nhau về… bên kia thế giới

Người ta đòi xóm Dặt (xã Thạch Kiệt, huyện Tân Sơn, Phú Tgia tộc) là “vương quốc nữ giới” hay khohình cáu kỵ đàn ông vày một sự thiệt đớn đau là mấy năm gần đây, đừng hiểu tại sao bè đàn ông, con trai mực tàu xóm nghèo nà căn cứ bằng tự kéo rau lìa quăng quật cõi è cổ.

Vắng banh đàn ông, xóm nghèo thêm đìu hiu. Thương nhất hả là khi có việc to công to, cần sức lực đàn ông thời ở đây chỉ có nữ giới è cổ quẩy vác…

Nỗi bòn cô thứ yếu

Trước đây, xóm Dặt là nơi sinh mạngng mực tàu cùng bào người Mường. Sau nà, khi đường sá thuận lợi hơn hả có thêm vài ba hộ người Kinh lên bật cáu xây dựng kinh tế. Tìm hiểu chuyện bòn đau và khó tin nà, chuang tôi hả chừng gặp bà Hoàng Thị Tuấn, Chi gia tộcp trưởng Chi gia tộcp Phụ nữ mực tàu xóm khi bà lỡ đi rừng bay. Mồ hôi nhễ nhái, bà biểu, đàn bà ở xóm công việc nhẹ quen rồi, bởi cầm việc rừng việc rú như bà cũng đừng có gì đòi là nhẹ ngia tộcc.

Nhắc đến chuyện bè đàn ông ở xóm đừng hiểu vì lẽ gì mà căn cứ lũ dò quăng quật vợ, quăng quật con, quăng quật cá mạngng người cầm hệ mà đi, đương nói cười xởi lởi, bà thốt nhiên chìm tư nét bình diện. “Chuyện nà công xóm tôi nổi danh khắp huyện đấy, đừng biết cầm nà nữa danh thiếp chua ạ! Giờ chỉ biết đâm tại mạng ôi thôi!”, não nuột, bà Tuấn nói.

IMG_3075

Bà Hoàng Thị Tuấn, Chi gia tộcp trưởng Chi gia tộcp đàn bà xóm Dặt thuật lại những chuyện tai ách xảy ra trong suốt xóm

Theo bà Tuấn thời đúng như thông báo mà chuang tôi có đặt, xóm Dặt có 68 hộ dân thời có đến 25 chỏm nhà chị em nếu đứng ra quẩy vác việc gia đình. Bấm ngón tay nhẩm tâm tính, bà Tuấn biểu, trong suốt mạng những hộ mạngng một cơ dạng đấy, chỉ có 5 trường hợp là cá mạngng vợ chất cơm đừng hiền, o đừng ngọt ngào nếu quăng quật rau, mạng đương lại thời đều do người chất vắn mạng.

“Toàn mệnh chung trẻ ôi thôi danh thiếp chua ạ, chỉ ở chừng giai đoạn dưới 50 ôi thôi!”, bà Tuấn thảng thốt. Theo người cán bộ giàu năm lăn lộn cùng công tác đàn bà nà thời ở xóm nghèo nà, đàn ông mệnh chung bệnh có, mệnh chung do tai nạn liên lạc cũng có mà cũng có giàu người mệnh chung rất lạ đền khiến dân làng sợ hãi.

Trước việc đàn ông con trai ở xóm căn cứ lũ dò kéo rau bay đằng kia cầm giới, có người hả biểu, tử thần hả chấm bình diện chỉ gã bởi cầm lánh cầm nà cũng đừng thoát đặt.

Bà Tuấn công công tác đàn bà hả hơn chục năm nay. Chồng bà cũng mới đặt dân tín nhiệm bầu công trưởng xóm. Nói bay nhiệm mùa mới mực tàu chất tôi, bà biểu, trước đây, hả mấy dò dân bầu mà chất bà đều thác đừng nếu do ông đừng nhiệt liệt cùng công tác tầng lớp mà vày kinh tế gia đình chỉ cho phép một người theo nghiệp “vác tù dãy tổng”.

Thế mà, như hả nói, vày đàn ông ở xóm đừng có giàu bởi cầm dò nà, ông đừng từ bỏ chối đặt. Mấy năm nay, công việc mực tàu bà có phần nhẹ nề hơn. Ngoài việc cầm ép, phổ quát đến chị em những chính sách, chủ trương mực tàu gia tộcp, bà đương nếu tranh thủ thời kì đặt thăm hỏi, cổ vũ những chị em đừng may mắn khi ccả đi nơi lời tựa mực tàu cầm hệ tôi.

“Nhà báo cáo đàn ông bòn giàu danh thiếp chua à, sớm khuya chị em căn cứ thui thủi một tôi, ra ra lặng lẽ. Cùng phận nữ giới, tôi cũng chỉ biết cổ vũ dã man người chẳng cũng chẳng biết công gì hơn đặt! Những ngày đền nhật thời đương nâng chẳng yêu nhất là khi gia đình có việc. Không có đàn ông, chị em căn cứ như gà đắt tóc tai, lẩn quất đừng biết công gì. Đấy, như mấy năm gần đây ấy, xóm có đám tang, đến trưởng việc đào huyệt, khiêng ma cũng nếu nhờ cậy đến chị em, khổ thân đừng đặt đâu cho cả!”, giấu tiếng thở dài, bà Tuấn nói giọng chật đau xót.

Ngó đâu cũng chộ một màu bể dâu

Để chuang tôi trưởngm dấn rõ hơn đỗi nhẹ ngia tộcc, bi yêu mực tàu chị em đàn bà một cơ dạng trong suốt xóm, trao lại việc cơm cháo cho chất, bà Tuấn líu tíu dẫn chuang tôi đi thăm hỏi những gia đình có tình trưởngnh trái ngang mà theo bà thời nhai chuyện mực tàu gia tộc đừng ai là đừng lâm nác mắt.

Địa chỉ trước cả bà Tuấn dẫn chuang tôi đến là gia đình bà Hà Thị Chuyền, nhà liền giữa xóm. Tuy nằm ở liền “trung tâm” mà nhà bà Chuyền báo cáo hoe. Dù hả điện thoại hứa trước mà bà Tuấn nếu đòi mấy dò mới chộ bà Chuyền uể oải ra bật cửa. Dù hả chuẩn bị ý thức từ bỏ trước mà khi bước ra căn nhà rỗng hoa rỗng toác đấy chuang tôi hả đừng khỏi rùng tôi. Trên ban thờ, hai bắt hình ôm lấy những bát hương tua tủa.

IMG_3082Bà Hà Thị Chuyền cắn hương cầu coi chất, con phù trì cho những người đương lại mực tàu gia đình đặt bình yên, khỏe mạnh

Rót nác mời khách khứa khúc, bà Chuyền ôm đứa cháu ngồi chờ chuang tôi ép đầu câu chuyện. Thế mà, việc ấy quả tình khó khăn. Tang yêu hả ẩn xuống và ngự trừng trị trong suốt ngôi nhà bé nhỏ mực tàu bà mấy năm nay bởi cầm dù có khéo, vòng vo cầm nà đi chăng nữa thời câu chuyện mực tàu chuang tôi cũng khiến đỗi đớn đau mà bà muốn quên, muốn chôn vùi đấy “mạngng dậy”.

Như biết đừng cầm nà trốn lánh đặt, ngẩng lên ban thờ, ngân ngấn nác mắt, bà Chuyền biểu: “Đấy danh thiếp anh xem, đi báo cáo thời đương nâng chẳng bay nhà, coi lên ban thờ, chộ rành hình là hình, đừng biết đặt đâu cho cả bòn, cả tủi hờn nữa!”. Nói đến đấy thời giọng bà nghứa lại. Nước mắt căn cứ cầm tháo ra đừng dạng nà cản đặt. Thấy bà khóc, đứa bé gái đương ngồi trong suốt bụng bà mắt trọn.# mắt dẹp. Có lẽ nó kinh ngạc, đừng hiểu tại sao bà tôi thốt nhiên lại khóc. Tuổi nó chửa biết, chửa hiểu đỗi đớn đau mà bà tôi đương hôm sớm mỏi mòn quẩy chịu.

Bà Chuyền thuật, chỉ vài ba năm trước ôi thôi, ở xóm nghèo hiu hắt nà, gia đình bà hả ăm ắp tiếng cười. Khi ấy, ông công cán bộ ở xóm, hôm sớm quây quần đằng vợ đằng con. Hai cậu con trai mực tàu bà siêng ngoan, cần cù đèn sách. Thế mà, mạng quay đâmi, bà Chuyền biểu, dù có say ác mộng, bà cũng đừng dạng nghi gia đình tôi lại lâm ra tình trưởngnh đớn đau, bi yêu đến cầm.

“Nỗi đau căn cứ bất thờinh lình đến cùng gia đình tôi anh ạ! Giả sử chất, con tôi ốm đau rồi ccả hả đi một lẽ, đằng nà thời căn cứ bất thần. Báo tin bòn ấy cho dã man đứa ở xa, có người đương đừng tin đấy là thiệt nữa!”, gán nác mắt, bà Chuyền hốt hoảng thuật.

Theo bà Chuyền thời tai ách ép đầu chừng đến nhà bà từ bỏ năm 2006. Bà có con trai gia tộcc ở đô thị Việt Trì. Hôm ấy, chót bằng, nghĩ con trai tôi cầm nà cũng bay thăm như đền ngọc trai bởi cầm liền từ bỏ sớm bà chuẩn bị mấy hoa bá đặt đấyn con. Khi mâm cơm hả trưng ra tiêm tất, đừng chộ con đâu, bà ra cửa coi.

Article By :